Ở hành trình trước, chúng ta vừa đưa cho Anh Gồ một tấm sơ đồ.
Trên đó là những nơi trong ngôi nhà mà chúng ta muốn anh biết tới.
Những khu vực.
Những căn phòng sản phẩm.
Những bài viết.
Những trang quan trọng.
Ta gọi tấm sơ đồ ấy là Sitemap.
Nhưng một tấm sơ đồ chỉ cho Anh Gồ biết:
“Ở đó có một căn phòng.”
Muốn biết bên trong có gì…
Anh vẫn phải bước tới.
Và hôm nay, chúng ta sẽ đi theo Anh Gồ trong chuyến đi ấy.
Một căn phòng mới vừa được xây xong
Người đồng hành vừa hoàn thiện một sản phẩm mới trên website.
Ảnh đã có.
Thông số đã có.
Nội dung đã viết.
Mọi thứ trông khá ổn.
Anh nhấn nút đăng.
Vậy là căn phòng mới chính thức xuất hiện trong ngôi nhà.
Người đồng hành đứng trước cửa, chờ.
Một lúc.
Rồi lâu hơn một chút.
Nhưng chẳng thấy Anh Gồ đâu.
Anh bắt đầu thắc mắc:
“Ủa…”
“Mình xây phòng xong rồi mà?”
“Sao anh ấy chưa tới?”
Đây là một chuyện mà người làm website có thể gặp rất nhiều lần.
Một sản phẩm đã đăng.
Một bài viết đã xuất hiện.
Người bình thường đã có thể mở địa chỉ ấy và đọc.
Nhưng điều đó không có nghĩa Anh Gồ đang đứng ngoài cửa chờ sẵn.
Đưa một trang lên Internet và việc Google đã ghé qua trang ấy là hai chuyện khác nhau.
Ngày trước, người đồng hành từng tìm đủ cách gọi Anh Gồ tới
Cảm giác chờ đợi này thật ra chẳng mới mẻ gì.
Ngày trước, mỗi khi có một trang mới, người đồng hành từng tìm đủ cách để Google biết đến nó nhanh hơn.
Gửi địa chỉ trang trong Search Console.
Gửi Sitemap.
Ping URL.
Đặt một liên kết từ trang cũ sang trang mới.
Chia sẻ bài lên Facebook.
Twitter.
LinkedIn.
Rồi rất nhiều mạng xã hội khác.
Có những website chuyên để submit link cũng đem đi submit.
Thậm chí có thời điểm còn trao đổi traffic cho chính đường dẫn ấy.
Chỉ với một mong muốn rất đơn giản:
“Anh Gồ ơi, ở đây có trang mới này!”
Nhìn lại thì có những việc trong số đó mang ý nghĩa rất khác nhau.
Sitemap chính là tấm sơ đồ mà chúng ta vừa tìm hiểu.
Internal Link chính là những lối đi mà chúng ta đã xây ở hành trình trước nữa.
Search Console lại cho chủ website một cách để báo cho Google biết về một địa chỉ cụ thể.
Còn những cách như ping khắp nơi, submit link hàng loạt hay cố tạo traffic chỉ để mong Google tới nhanh hơn…
Đó cũng từng là một phần trong hành trình làm SEO của người đồng hành.
Nhưng sau tất cả những cách ấy, có một điều vẫn không thay đổi.
Chúng ta có thể giúp Anh Gồ dễ phát hiện ra một nơi.
Nhưng không thể đứng ngoài cửa rồi ra lệnh: “Anh phải tới ngay bây giờ.”

Internet không chỉ có ngôi nhà của chúng ta
Nếu chỉ nhìn bên trong website của mình, đôi khi chúng ta rất dễ quên điều này.
Ngôi nhà của chúng ta có thể rất quan trọng với chúng ta.
Nhưng bước ra ngoài…
Cả một thành phố đang ở đó.
Rồi một thành phố khác.
Và rất, rất nhiều ngôi nhà khác nữa.
Mỗi ngày có nơi được xây mới.
Có căn phòng vừa xuất hiện.
Có căn phòng vừa thay đổi.
Có nơi biến mất.
Có nơi đã tồn tại từ rất lâu nhưng hôm nay lại có thêm thứ mới.
Anh Gồ phải đi giữa một thế giới khổng lồ như vậy.
Anh không thể đứng mãi trước cửa An Nguyên Lighting chỉ để hỏi:
“Hôm nay anh có đăng sản phẩm mới không?”
Vì vậy, một căn phòng mới được xây hôm nay không có nghĩa Anh Gồ sẽ ghé nó ngay hôm nay.
Có lúc nhanh.
Có lúc lâu hơn.
Và chúng ta không cần cố đặt ra một con số rằng bao nhiêu phút, bao nhiêu giờ hay bao nhiêu ngày mới gọi là “đúng”.
Điều quan trọng ở đây chỉ là hiểu:
Google phải quay lại, phát hiện và ghé những nơi trên Internet theo thời gian.
Anh Gồ tìm thấy những căn phòng bằng cách nào?
May mắn là chúng ta không bắt Anh Gồ phải mò mẫm hoàn toàn.
Những gì đã xây từ các hành trình trước bắt đầu phát huy tác dụng.
Anh đang ở một căn phòng.
Thấy một lối đi sang căn phòng khác.
Anh có thể bước theo.
Đó là lý do những Internal Link có ý nghĩa.
Anh nhìn vào tấm sơ đồ của ngôi nhà.
Thấy một địa chỉ mà mình chưa ghé.
Anh biết ở đó có một nơi cần khám phá.
Đó là một trong những lý do chúng ta có Sitemap.
Ở những nơi khác trên Internet, đôi khi Anh Gồ cũng có thể bắt gặp một đường dẫn đưa mình tới một nơi mới.
Cứ như vậy, những con đường và những dấu vết trên Internet giúp anh phát hiện ra những địa chỉ mà trước đó anh chưa biết.
Đến đây, những thứ chúng ta đã xây bắt đầu nối lại với nhau.
Ngôi nhà có cấu trúc.
Các căn phòng có lối đi.
Và ngôi nhà có một tấm sơ đồ.
Tất cả đều đang giúp Anh Gồ khám phá nó dễ dàng hơn.
Rồi một ngày, Anh Gồ thật sự xuất hiện
Người đồng hành vẫn tiếp tục công việc của mình.
Rồi một ngày…
Anh Gồ bước tới căn phòng mới.
Anh mở cửa.
Bước vào.
Nhìn chiếc đèn.
Xem những gì có trong căn phòng.
Quan sát những lối đi bên trong.
Rồi tiếp tục công việc của mình.
Đây là lúc chúng ta mới cần gọi tên hành động mà mình đã quan sát từ đầu bài.
Việc Google đi khắp Internet để khám phá những trang mới và quay lại những trang mà nó đã biết thường được gọi là:
Crawl.
Người ta cũng thường dùng từ crawling để nói về quá trình ấy.
Tên nghe hơi kỹ thuật.
Nhưng với người đồng hành, có lẽ chỉ cần nhớ hình ảnh đơn giản hơn:
Crawl là lúc Anh Gồ đi tới và xem căn phòng.
À…
Hóa ra đăng một trang lên website chỉ là mình xây xong căn phòng.
Còn Crawl là lúc Anh Gồ thực sự tìm tới và nhìn vào bên trong.
Không phải căn phòng nào Anh Gồ cũng ghé cùng một lúc
Đến đây có thể xuất hiện một câu hỏi khác.
Nếu Anh Gồ đã biết ngôi nhà rồi, tại sao có trang được anh ghé khá sớm nhưng có trang phải chờ lâu hơn?
Thật lòng mà nói, người đồng hành cũng không phải lúc nào biết chính xác.
Ngay cả sau nhiều năm làm website, không phải lúc nào chúng ta cũng đo được:
“Trang này như vậy là nhanh.”
Hay:
“Trang kia như vậy là chậm.”
Và cũng không cần giả vờ rằng mình biết một chiếc đồng hồ bí mật của Anh Gồ.
Điều chúng ta biết là Internet quá lớn.
Google phải liên tục khám phá rất nhiều địa chỉ và quay lại những nơi đã từng biết.
Vì vậy, đừng nghĩ rằng mọi căn phòng trên Internet đều được ghé theo cùng một lịch trình.
Và cũng đừng nghĩ rằng cứ vừa thay một chiếc đèn trong phòng là vài phút sau Anh Gồ nhất định phải quay lại xem.
Điều mình có thể làm vẫn là những việc rất quen thuộc:
Xây ngôi nhà rõ ràng.
Tạo những lối đi hợp lý.
Giữ tấm sơ đồ đúng với những nơi mình thực sự muốn được tìm thấy.
Và tiếp tục chăm sóc những căn phòng của mình.
Nhưng rồi xuất hiện một chuyện còn khó hiểu hơn
Cho đến đây, câu chuyện tưởng như khá đơn giản.
Căn phòng được xây.
Anh Gồ phát hiện ra nó.
Anh tới.
Anh xem.
Vậy là xong rồi chứ?
Không.
Người đồng hành từng gặp một tình trạng rất quen thuộc trong Search Console.
Crawled – currently not indexed.
Lần này không thể nói:
“Chắc Anh Gồ chưa tới.”
Bởi chính dòng chữ ấy đã nói một chuyện khác.
Anh đã tới rồi.
Anh đã Crawl rồi.
Nhưng trang ấy vẫn chưa được Index.
Và chuyện này không chỉ xảy ra một lần.
Trên website thực tế, có thể vẫn còn nhiều bài viết rơi vào tình trạng như vậy.
Người đồng hành đã làm website nhiều năm.
Đã thử rất nhiều cách.
Nhưng cũng không phải lúc nào biết chính xác tại sao một trang được ghi nhận còn một trang khác thì chưa.
Đây là lúc một điều rất quan trọng bắt đầu lộ ra.
Anh Gồ ghé một căn phòng…
không đồng nghĩa với việc anh sẽ ghi căn phòng ấy vào cuốn sổ của mình.

Đã ghé không có nghĩa đã ghi nhớ
Đây có lẽ là điều quan trọng nhất của hành trình hôm nay.
Hãy tách hai việc ra.
Anh Gồ bước vào căn phòng.
Đó là một chuyện.
Anh quyết định ghi nhận căn phòng ấy vào nơi mình lưu giữ thông tin.
Đó lại là một chuyện khác.
Chúng ta thường dễ gom chúng lại bởi cả hai đều diễn ra ở phía Google.
Nhưng khi tách ra, rất nhiều điều bỗng dễ hiểu hơn.
Crawl là chuyến ghé thăm.
Còn việc sau chuyến ghé thăm ấy, Anh Gồ có quyết định ghi nhớ căn phòng hay không…
Chúng ta chưa nói tới.
Chưa phải hôm nay.
Anh Gồ mở cuốn sổ màu nâu
Cuối cùng, Anh Gồ cũng bước ra khỏi căn phòng.
Người đồng hành đứng ở cửa nhìn theo.
Anh đã tới.
Anh đã nhìn thấy chiếc đèn.
Đã nhìn thấy những gì chúng ta đặt trong căn phòng.
Cuối cùng cũng không còn phải hỏi:
“Bao giờ Anh Gồ mới tới?”
Nhưng ngay lúc ấy…
Anh Gồ dừng lại.
Anh mở cuốn sổ màu nâu quen thuộc.
Người đồng hành nhìn cuốn sổ.
Và một câu hỏi mới xuất hiện.
Anh sẽ ghi căn phòng này lại chứ?
Hay anh sẽ đóng cuốn sổ…
và tiếp tục đi?
Đó là lúc chúng ta nhận ra:
Được Google tìm thấy mới chỉ là một bước.
Được Google ghé qua cũng mới chỉ là một bước.
Còn việc được ghi nhớ…
là câu chuyện tiếp theo.
Hành trình 8: Khi Anh Gồ quyết định điều gì được ghi nhớ.
“`

