Google chọn ai để giới thiệu?

Google chọn ai để giới thiệu?

MÙA 1 • HIỂU GOOGLE

Chặng trước
Google đang cố giúp ai?

Hôm nay
Hành trình 5: Google chọn ai để giới thiệu?

Chặng tiếp theo
Điều gì khiến Google mất niềm tin?


Ở hành trình trước, chúng ta đã phát hiện ra một điều rất quan trọng.

Giữa hàng triệu website trên Internet, Anh Gồ không đứng về phía người bán.

Anh cũng không đứng về phía website.

Anh đứng cạnh người đang tìm kiếm.

Nhưng điều đó lại dẫn chúng ta đến một câu hỏi khó hơn.

Một người bước đến và hỏi:

“Tôi cần tìm đèn thả cho văn phòng. Anh biết chỗ nào không?”

Anh Gồ biết rất nhiều nơi.

Có cửa hàng lớn.

Có xưởng nhỏ.

Có website rất đẹp.

Có nơi xuất hiện ở rất nhiều chỗ trên Internet.

Và cũng có những nơi chẳng mấy nổi bật.

Nhưng Anh Gồ không thể chỉ người đó đi tất cả mọi nơi.

Anh phải chọn.

Vậy giữa rất nhiều nơi đều muốn được giới thiệu, Anh Gồ sẽ chọn ai?

Google chọn ai để giới thiệu?

Trước hết, phải đúng thứ người ta đang tìm

Anh Gồ ghé nơi đầu tiên.

Đó là một cửa hàng rất nổi tiếng.

Mặt tiền đẹp.

Không gian sang trọng.

Có rất nhiều loại đèn.

Đèn chùm lộng lẫy.

Đèn tường đủ kiểu.

Đèn trang trí cho phòng khách, phòng ngủ, nhà hàng…

Nhìn qua, đây rõ ràng là một cửa hàng đèn rất tốt.

Nhưng người đang chờ ngoài kia đâu có hỏi:

“Cửa hàng đèn nào đẹp nhất?”

Anh ta đang tìm một chiếc đèn thả cho bàn làm việc trong văn phòng.

Mà ở đây, loại đèn đó gần như không có.

Anh Gồ nhìn một lúc.

Rồi lại nhìn cuốn sổ.

Nơi này không xấu.

Thậm chí có thể rất uy tín.

Nhưng với người đang đứng chờ ngoài kia…

nó chưa phải câu trả lời phù hợp.

Anh Gồ đi tiếp.

Có đúng thứ người ta cần vẫn chưa đủ

Nơi thứ hai có vẻ hứa hẹn hơn.

Ngay khi bước vào, Anh Gồ đã nhìn thấy một chiếc đèn thả dài dành cho bàn làm việc.

Đúng rồi.

Đây chính là thứ người kia đang tìm.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, Anh Gồ bắt đầu bối rối.

Chỉ có một tấm hình.

Bên dưới là vài dòng ngắn ngủi:

“Đèn thả văn phòng cao cấp. Thiết kế hiện đại. Chất lượng tốt. Giá cạnh tranh.”

Hết.

Anh Gồ muốn biết chiếc đèn dài bao nhiêu.

Không thấy.

Công suất bao nhiêu?

Không thấy.

Ánh sáng vàng hay trắng?

Không thấy.

Một chiếc phù hợp với bàn dài bao nhiêu?

Không thấy.

Nên treo cách mặt bàn thế nào?

Cũng không thấy.

Thậm chí nhìn quanh một lúc, Anh Gồ vẫn khó biết người bán thực sự là ai.

Anh đứng đó khá lâu.

Không phải vì anh không nhìn thấy sản phẩm.

Anh nhìn thấy.

Nhưng anh chưa hiểu đủ về nó.

Và nếu chính mình còn chưa hiểu…

Anh Gồ làm sao có thể tự tin quay lại nói với người đang chờ:

“Anh hãy đến đây.”

Nơi thứ ba chẳng hào nhoáng lắm

Anh Gồ tiếp tục đi.

Nơi thứ ba giản dị hơn.

Không có mặt tiền quá đẹp.

Cũng chẳng treo những tấm biển thật lớn để nói rằng mình là tốt nhất.

Nhưng ngay khi bước vào, Anh Gồ nhìn thấy thứ mình cần tìm.

Đèn thả dành cho bàn làm việc.

Có hình ảnh rõ ràng.

Có kích thước.

Có công suất.

Có màu ánh sáng.

Có hình chiếc đèn được treo trong một văn phòng thực tế.

Có giải thích nên treo cao bao nhiêu.

Có thông tin để biết chiếc đèn phù hợp với loại bàn nào.

Nếu cần hỏi thêm, cũng có thể biết mình đang nói chuyện với ai.

Anh Gồ không phải đoán quá nhiều.

Anh nhìn.

Anh đọc.

Và anh hiểu nơi này đang có gì.

Quan trọng hơn…

Anh bắt đầu hình dung được:

nếu người đang đứng ngoài kia bước vào đây, có lẽ anh ta cũng sẽ tìm thấy thứ mình cần.

Không phải cứ nói nhiều là có ích

Nhưng Anh Gồ chưa vội chỉ đường.

Anh đã đi qua Internet đủ lâu để biết rằng có những nơi trông rất đầy đặn.

Hàng nghìn chữ.

Rất nhiều bài viết.

Rất nhiều câu.

Nhưng đọc mãi vẫn chẳng biết họ muốn nói gì.

Một nơi có thể nhắc đi nhắc lại cùng một sản phẩm hết lần này đến lần khác.

Nhưng đọc xong…

người ta vẫn không biết nên chọn chiếc nào.

Không biết kích thước.

Không biết cách dùng.

Không biết loại nào phù hợp với căn phòng của mình.

Thông tin có vẻ rất nhiều.

Nhưng câu trả lời lại rất ít.

Anh Gồ không cần một nơi nói nhiều nhất.

Anh cần một nơi thực sự giúp được người mà anh sắp đưa tới.

Rồi Anh Gồ nhìn những dấu vết xung quanh

Giả sử có hai nơi đều có đúng sản phẩm.

Cả hai đều cung cấp thông tin khá đầy đủ.

Cả hai đều giải thích rõ ràng.

Vậy chọn nơi nào?

Lúc này, Anh Gồ bắt đầu nhìn xa hơn một chút.

Anh mở cuốn sổ màu nâu.

Nơi này anh đã từng gặp chưa?

Nó có phải hôm nay bỗng nhiên xuất hiện rồi tự nhận mình rất giỏi không?

Hay nó đã tồn tại ở đó một thời gian?

Thông tin về nó có rõ ràng không?

Người đứng phía sau là ai?

Ở những nơi khác có ai từng nhắc tới nó không?

Có ai từng giới thiệu người khác đến đây không?

Có những con đường nào khác trên Internet cũng dẫn tới nơi này không?

Mỗi dấu vết riêng lẻ có thể chẳng nói lên tất cả.

Một lời giới thiệu cũng chưa chắc chứng minh được điều gì.

Nhưng khi nhiều dấu vết cùng xuất hiện…

Anh Gồ bắt đầu có được một bức tranh.

Google chọn ai để giới thiệu?

Giống như ngoài đời vậy.

Nếu một người hoàn toàn xa lạ bước đến và nói:

“Tôi là thợ sửa máy lạnh giỏi nhất thành phố.”

Bạn có tin ngay không?

Có lẽ là không.

Nhưng nếu người thợ đó đã làm nhiều năm.

Cửa hàng có địa chỉ rõ ràng.

Một người bạn của bạn từng thuê và thấy làm tốt.

Người hàng xóm cũng biết.

Một vài người khác từng nhắc đến anh ta.

Lúc ấy, cảm giác sẽ khác.

Không phải vì một dấu hiệu nào đó quyết định tất cả.

Mà vì rất nhiều mảnh nhỏ ghép lại khiến bạn nghĩ:

“Có vẻ người này đáng tin.”

Anh Gồ cũng phải học cách nhìn những dấu vết như vậy.

Nhưng còn người được chỉ đường thì sao?

Có một chuyện nữa mà Anh Gồ luôn quan tâm.

Sau khi anh chỉ đường…

chuyện gì xảy ra?

Người ta đến nơi đó.

Họ xem.

Họ đọc.

Họ tìm kiếm thứ mình cần.

Có người ở lại rất lâu.

Cũng có người chỉ ghé qua một lát rồi rời đi.

Thoạt nhìn, chúng ta rất dễ nghĩ:

Ở lại càng lâu chắc càng tốt.

Nhưng chưa chắc.

Hãy tưởng tượng bạn chỉ muốn biết:

“Chiếc đèn này dài bao nhiêu?”

Bạn bước vào.

Ngay trước mắt ghi rõ:

Dài 1.200 mm.

Bạn có câu trả lời sau vài giây.

Rồi bạn rời đi.

Nơi đó vừa giúp bạn rất tốt.

Ngược lại…

nếu bạn phải lục tung một nơi suốt năm phút mà vẫn chẳng tìm thấy kích thước chiếc đèn…

thì năm phút ấy đâu có gì đáng tự hào.

Vì vậy, chuyện quan trọng không đơn giản là:

“Người ta ở lại bao lâu?”

Mà sâu hơn là:

“Người ta có tìm thấy thứ mình cần hay không?”

Một lời giới thiệu không hề nhẹ như chúng ta tưởng

Đến đây, hãy thử đổi vai một chút.

Một người bạn gọi cho bạn:

“Biết thợ sửa máy lạnh nào làm tốt không?”

Bạn nhớ đến một người.

Anh thợ này từng sửa máy lạnh nhà bạn.

Làm cẩn thận.

Đến đúng giờ.

Giá cả rõ ràng.

Bạn giới thiệu.

Chuyện rất bình thường.

Nhưng nếu hôm sau người bạn gọi lại:

“Ông giới thiệu ai vậy? Làm hỏng hết máy lạnh nhà tôi rồi!”

Bạn sẽ thấy thế nào?

Hơi quê.

Và lần sau…

bạn sẽ cẩn thận hơn trước khi giới thiệu người thợ đó cho một ai khác.

Bởi một lời giới thiệu không chỉ nói về người được giới thiệu.

Nó còn nói về người giới thiệu.

Nếu người thợ làm tốt, bạn của bạn sẽ nghĩ:

“May quá, hỏi đúng người.”

Nếu người thợ làm quá tệ…

lần sau có khi người bạn ấy chẳng hỏi bạn nữa.

Và đây chính là vấn đề của Anh Gồ.

Mỗi ngày có rất nhiều người tìm đến anh.

Họ hỏi đủ thứ.

Mua một chiếc đèn ở đâu?

Ăn món này ở đâu?

Cách sửa một món đồ thế nào?

Nên đi du lịch ở đâu?

Mỗi lần Anh Gồ chỉ một người đến một nơi…

anh đang đặt một phần uy tín của mình vào lời chỉ đường ấy.

Vì vậy Anh Gồ phải học cách tin

Có một khó khăn.

Anh Gồ không thể tự mình mua mọi sản phẩm.

Không thể bước vào mọi cửa hàng.

Không thể gọi điện cho từng doanh nghiệp.

Không thể ăn từng quán phở.

Không thể ngủ thử từng khách sạn.

Không thể tự kiểm chứng mọi thứ đang tồn tại trên Internet.

Thế nên anh phải quan sát.

Thông tin ở nơi này có rõ ràng không?

Có thật sự trả lời điều người ta đang cần không?

Ai đứng phía sau?

Nơi này đã tồn tại và hoạt động ra sao?

Những nơi khác có biết đến nó không?

Có ai từng nhắc tới, giới thiệu hay dẫn người khác tới đó không?

Những gì nơi này nói có nhất quán với những gì Anh Gồ quan sát được không?

Từng dấu hiệu nhỏ giống như từng dòng ghi chú trong cuốn sổ màu nâu.

Một dòng chưa đủ.

Hai dòng có thể vẫn chưa đủ.

Nhưng càng quan sát…

bức tranh càng rõ.

Và dần dần, Anh Gồ biết nơi nào mình có thể tin hơn.

Cuối cùng, Anh Gồ chỉ tay

Người tìm kiếm vẫn đang chờ.

Anh Gồ quay lại nhìn ba nơi mình vừa đi qua.

Nơi đầu tiên rất nổi tiếng.

Nhưng không đúng thứ người ta đang cần.

Nơi thứ hai có đúng sản phẩm.

Nhưng thông tin quá ít.

Anh không chắc người được đưa tới đó có tìm được câu trả lời hay không.

Nơi thứ ba không hào nhoáng nhất.

Nhưng nó có đúng thứ người kia cần.

Thông tin rõ ràng.

Câu trả lời đầy đủ.

Không cố nhồi nhét những lời vô nghĩa.

Và những dấu vết xung quanh cho Anh Gồ đủ lý do để tin rằng đây là một nơi đáng để thử.

Anh mở cuốn sổ.

Cầm cây bút.

Đánh một dấu nhỏ.

Rồi quay sang người đang đứng cạnh mình.

Anh chỉ tay về phía trước.

“Anh thử đến đây.”

À… hóa ra Google không thưởng cho website

Đến đây, có lẽ chúng ta bắt đầu nhìn thấy một điều khá thú vị.

Người làm website thường nghĩ:

“Làm sao để Google đưa mình lên trên?”

Nhưng phía bên kia…

Anh Gồ có thể đang nghĩ một câu hoàn toàn khác:

“Tôi nên đưa người này đi đâu?”

Hai câu hỏi nghe có vẻ gần giống nhau.

Nhưng cách suy nghĩ lại rất khác.

Google không đưa một website lên cao để trao phần thưởng vì website ấy chăm chỉ.

Không phải vì chủ website viết thật nhiều bài.

Không phải vì họ muốn đứng đầu.

Cũng không phải vì họ tự nói rằng mình tốt nhất.

Anh Gồ chỉ đang cố làm tốt công việc của mình:

giúp người đang đứng trước mặt tìm được nơi phù hợp.

Và lúc ấy, chúng ta chợt hiểu:

À…

Thứ mà chúng ta vẫn gọi là “được Google xếp hạng cao”…

thực ra có thể hiểu đơn giản là Anh Gồ quyết định giới thiệu nơi đó trước những nơi khác.

Nếu muốn được Anh Gồ giới thiệu thì sao?

Có lẽ đến đây, bạn đã có thể tự trả lời phần nào.

Đừng bắt đầu bằng câu hỏi:

“Làm thế nào để làm vừa lòng Google?”

Hãy thử đổi thành:

“Người đang tìm kiếm điều này thực sự cần gì?”

Rồi làm cho nơi của mình trở thành một nơi mà khi Anh Gồ bước vào…

anh dễ dàng hiểu được bạn đang có gì.

Người tìm kiếm dễ dàng tìm thấy câu trả lời.

Thông tin đủ rõ để họ hiểu và đưa ra quyết định.

Những điều bạn nói thực sự có ích.

Và theo thời gian, có đủ những dấu vết để người khác tin tưởng.

Khi ấy…

bạn không cần đứng trước mặt Anh Gồ và hét:

“Chọn tôi đi!”

Công việc của bạn chỉ là khiến anh có thể bình tĩnh mở cuốn sổ, nhìn vào những gì mình biết rồi tự nói:

“Nơi này có vẻ phù hợp.”

Trước khi chúng ta đi tiếp

Hôm nay, chúng ta đã đứng cạnh Anh Gồ khi anh phải làm một việc không hề đơn giản:

chọn một nơi để giới thiệu.

Và chúng ta nhận ra rằng Anh Gồ không đơn giản tìm nơi nổi tiếng nhất.

Không nhất thiết là nơi đẹp nhất.

Cũng không phải nơi nói nhiều nhất.

Trước hết, nơi đó phải có thứ người tìm kiếm đang cần.

Thông tin phải đủ rõ để người ta hiểu.

Nội dung phải thực sự giúp ích chứ không chỉ được tạo ra để lấp đầy một trang.

Và quan trọng hơn…

Anh Gồ phải có đủ lý do để tin rằng lời giới thiệu của mình sẽ không khiến người tìm kiếm thất vọng.

Nhưng có một chuyện chúng ta chưa nói tới.

Niềm tin không phải thứ có được một lần rồi giữ mãi mãi.

Hôm nay, Anh Gồ có thể tin một nơi.

Ngày mai thì sao?

Nếu thông tin bắt đầu sai?

Nếu một nơi cố làm cho mình trông tốt hơn thực tế?

Nếu họ tìm mọi cách để khiến Anh Gồ chú ý, nhưng những người được chỉ tới lại liên tục thất vọng?

Nếu một nơi từng rất hữu ích…

nhưng dần dần chỉ còn những nội dung được tạo ra để thu hút người tìm kiếm?

Liệu Anh Gồ có tiếp tục giới thiệu?

Hay một ngày nào đó…

anh sẽ mở cuốn sổ màu nâu.

Lật lại trang cũ.

Cầm cây bút lên.

Và sửa lại điều mình từng ghi?


CHẶNG TIẾP THEO

Hành trình 6: Điều gì khiến Google mất niềm tin?

Có được niềm tin đã khó.

Giữ được nó còn khó hơn.

Ở hành trình tiếp theo, chúng ta sẽ cùng Anh Gồ quay trở lại những nơi anh từng tin tưởng.

Và xem điều gì xảy ra khi những dấu hiệu anh từng ghi trong cuốn sổ…

bắt đầu không còn giống như trước nữa.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.