Hành trình 5 – Từ căn phòng này, đi đâu tiếp?
Ở hành trình trước, người đồng hành đã làm cho căn phòng của mình biết trả lời.
Người bước vào không còn chỉ nhìn thấy một chiếc đèn.
Họ có thể biết nó làm bằng gì.
Kích thước ra sao.
Có thể thay đổi những gì.
Bộ sản phẩm gồm những gì.
Và quan trọng hơn, họ có thể tự biết chiếc đèn ấy có phù hợp với mình hay không.
Căn phòng đã có thứ đáng để xem.
Nhưng rồi một vị khách bước vào.
Anh xem khá lâu một mẫu đèn thả vải.
Mẫu đẹp.
Thông tin cũng đủ.
Chỉ có điều…
nó chưa phải chiếc đèn anh muốn.
Vị khách nhìn người đồng hành rồi hỏi:
“Bên anh còn mẫu nào giống vậy không?”
Một câu hỏi rất bình thường.
Nhưng nó lại mở ra một vấn đề mới của ngôi nhà.
Nếu người bán đang đứng ở đó, mọi chuyện rất đơn giản
Ở cửa hàng, người đồng hành gặp tình huống này khá thường xuyên.
Một khách xem mẫu đèn thả vải này nhưng chưa ưng.
Anh sẽ lấy thêm một vài mẫu đèn thả vải khác cho họ xem.
“Anh/chị xem thử mẫu này.”
Hoặc:
“Bên này còn nhiều mẫu đèn thả vải nữa, anh/chị xem thêm nhé.”
Khách đi theo.
Chẳng có gì phức tạp.
Người bán biết khách đang quan tâm điều gì nên biết nơi nào có thể đáng để khách xem tiếp.
Nhưng trên website có một khác biệt.
Người đồng hành không thể đứng cạnh từng người để chỉ đường.
Nếu vị khách vừa xem xong chiếc đèn ấy và muốn tìm thêm…
anh phải đi đâu?
Một căn phòng cần có lối đi
Người đồng hành nhìn quanh.
Ngay phía bên kia là cả một khu vực đèn thả vải.
Có rất nhiều mẫu khác.
Có thể trong số đó sẽ có đúng thứ vị khách đang cần.
Nhưng giữa nơi khách đang đứng và nơi ấy…
chưa có lối đi.
Người đồng hành biết căn phòng kia tồn tại.
Khách thì không.
Vậy là anh mở một cánh cửa.
Phía sau cánh cửa là một hành lang.
Hành lang dẫn từ căn phòng hiện tại sang khu vực có những mẫu đèn thả vải khác.
Vị khách nhìn qua.
Anh hiểu ngay:
“À, mình có thể sang đó xem tiếp.”

Không ai bắt anh phải đi.
Không ai kéo anh sang một nơi khác.
Ngôi nhà chỉ cho anh biết:
Nếu muốn xem tiếp, có một lối ở đây.
Không phải ai cũng muốn đi cùng một hướng
Một người khác bước vào đúng căn phòng ấy.
Nhưng điều anh quan tâm lại khác.
Anh muốn xem tất cả các mẫu đèn vải.
Vậy lối phù hợp với anh có thể dẫn về khu Đèn vải.
Một người khác đang chọn đèn cho bàn ăn.
Anh muốn biết với chiếc bàn dài của mình thì nên chọn đèn lớn bao nhiêu.
Lúc này, một lối dẫn tới nơi giải thích cách chọn kích thước đèn cho bàn ăn lại hữu ích hơn.
Cùng đứng trước một chiếc đèn.
Nhưng người ta có thể muốn đi tiếp theo những hướng khác nhau.
Người đồng hành bắt đầu hiểu rằng:
Một căn phòng không cần dẫn đến mọi nơi trong ngôi nhà.
Nó chỉ cần mở ra những hướng đi có lý do.
Đừng mở một cánh cửa chỉ vì còn chỗ trên bức tường
Nhưng người đồng hành lại gặp một cám dỗ quen thuộc.
Nếu một lối đi giúp ích…
thì nhiều lối đi chắc càng tốt?
Thế là anh bắt đầu mở cửa.
Từ đèn thả vải sang đèn gỗ.
Từ đèn thả vải sang đèn mây tre.
Rồi sang đèn sắt nghệ thuật.
Thậm chí sang cả những nơi chẳng liên quan mấy đến thứ vị khách đang tìm.
Bức tường bắt đầu đầy cửa.
Người đứng trong phòng nhìn trái.
Nhìn phải.
Rồi lại chẳng biết nên đi đâu.
Người đồng hành chợt nhận ra mình đang lặp lại một sai lầm quen thuộc.
Trước đây, anh từng nghĩ nhiều căn phòng hơn sẽ khiến ngôi nhà tốt hơn.
Bây giờ anh lại suýt nghĩ nhiều lối đi hơn cũng sẽ tốt hơn.
Nhưng không phải vậy.
Một lối đi chỉ thực sự hữu ích khi người đang đứng ở đây có lý do để muốn đến nơi nó dẫn tới.
Trên cánh cửa nên ghi gì?
Người đồng hành mở hai cánh cửa.
Cánh thứ nhất chỉ ghi:
“Xem thêm.”
Cánh thứ hai rõ ràng hơn:
“Xem thêm các mẫu đèn thả vải.”
Nếu là một người lần đầu bước vào, bạn muốn mở cánh cửa nào?
Cả hai đều có thể dẫn tới cùng một nơi.
Nhưng cánh cửa thứ hai cho chúng ta biết trước phía sau có gì.
Chúng ta chưa cần bước qua mà đã có thể quyết định:
“Ừ, đó đúng là nơi mình muốn đến.”
Trên website cũng vậy.
Phần chữ mà người ta có thể bấm vào để đi sang một nơi khác thường được gọi là Anchor Text.
Tên nghe hơi kỹ thuật.
Nhưng bản chất rất đơn giản.
Hãy để tên trên lối đi giúp người ta hiểu nơi ấy dẫn tới đâu.
Rồi Anh Gồ bước vào
Từ đầu đến giờ, Anh Gồ vẫn đứng phía sau.
Cuốn sổ nâu đặt trước bụng.
Anh quan sát người khách đi từ căn phòng này sang căn phòng khác.
Rồi chính anh cũng bước theo.
Từ một chiếc đèn thả vải, anh đi qua hành lang để tới khu có những mẫu đèn thả vải khác.
Từ đó, anh lại nhìn thấy một lối dẫn về khu Đèn vải.
Ở một nơi khác, một bài chia sẻ về cách chọn đèn cho bàn ăn lại dẫn anh đến những mẫu đèn phù hợp.
Anh Gồ cứ thế đi.
Mỗi lần bước qua một lối, anh lại khám phá thêm một phần của ngôi nhà.
Nhưng không chỉ vậy.
Anh còn bắt đầu nhận ra:
“À, những nơi này có liên quan đến nhau.”
Đèn thả vải liên quan đến khu Đèn vải.
Một mẫu đèn có thể liên quan tới những mẫu tương tự.
Một bài hướng dẫn chọn đèn bàn ăn có thể liên quan tới những chiếc đèn dùng cho bàn ăn.
Những lối đi đang âm thầm kể cho Anh Gồ biết ngôi nhà được tổ chức như thế nào.
Căn phòng mà không ai biết đường tới
Đi được một lúc, người đồng hành chợt nhớ ra một chuyện.
Anh còn một căn phòng khác.
Nó nằm khá sâu trong ngôi nhà.
Bên trong có một sản phẩm tốt.
Ảnh đã được chuẩn bị cẩn thận.
Thông số đầy đủ.
Những câu hỏi quan trọng cũng đã có câu trả lời.
Nếu ai bước vào, căn phòng ấy hoàn toàn có ích.
Chỉ có một vấn đề.
Chẳng có hành lang nào dẫn tới nó.
Người đồng hành biết căn phòng nằm ở đâu vì chính anh đã xây nó.
Nhưng vị khách mới đến không biết.
Anh Gồ đi ngang qua cũng chẳng nhìn thấy một lối nào để bước vào.

Căn phòng vẫn tồn tại.
Nhưng nó giống như bị tách khỏi phần còn lại của ngôi nhà.
Trong thế giới website, người ta đôi khi gọi những trang gần như không có liên kết nội bộ nào dẫn tới là Orphan Page – trang mồ côi.
Nhưng cái tên không quan trọng bằng hình ảnh trước mắt.
Một căn phòng tốt mà không có đường tới vẫn có thể trở thành một căn phòng bị bỏ quên.
À… hóa ra đường link là những lối đi
Người đồng hành quay lại hành lang.
Anh nhìn những cánh cửa mình vừa mở.
Nhìn người khách đang đi từ một mẫu đèn sang những mẫu khác.
Nhìn Anh Gồ cũng đang lần theo những con đường ấy để khám phá ngôi nhà.
Đến lúc này, chúng ta mới cần gọi tên thứ vừa được tạo ra.
Trên website, khi một trang dẫn sang một trang khác nằm trong cùng website, người ta thường gọi đó là:
Internal Link – liên kết nội bộ.
Nghe có vẻ kỹ thuật.
Nhưng người đồng hành đã biết nó là gì từ trước khi nghe thấy cái tên ấy.
Nó chỉ là một lối đi.
Một lối từ nơi người ta đang đứng tới một nơi khác có thể hữu ích với họ.
Và cũng chính những lối ấy giúp Anh Gồ tiếp tục khám phá ngôi nhà.
À…
Hóa ra Internal Link không phải những đường link được chèn vào chỉ để làm SEO.
Nó là những lối đi được mở ra đúng lúc để người đang ở đây biết mình có thể đi đâu tiếp.
Đừng hỏi cần bao nhiêu lối đi
Người đồng hành không còn đứng trước một trang rồi tự hỏi:
“Trang này cần thêm bao nhiêu đường link nữa?”
Anh hỏi một câu khác:
“Người đang đứng ở đây có thể cần đi đâu tiếp?”
Nếu họ đang xem một chiếc đèn chưa phù hợp, có thể dẫn họ tới những mẫu tương tự.
Nếu muốn xem nhiều lựa chọn hơn, có thể dẫn họ về khu vực chứa những sản phẩm ấy.
Nếu còn một câu hỏi cần giải đáp, có thể dẫn họ tới nơi đã có câu trả lời.
Mỗi lối đi đều có một lý do.
Và khi các lối đi được mở đúng chỗ, ngôi nhà bắt đầu trở nên dễ khám phá hơn rất nhiều.
Ngôi nhà đã bắt đầu có đường đi
Người đồng hành đứng ở đầu hành lang.
Nhìn lại những gì mình đã làm từ đầu mùa.
Đầu tiên, anh biết mình đang xây ngôi nhà cho ai.
Sau đó, ngôi nhà có mảnh đất và địa chỉ.
Anh chia nó thành những khu vực để người ta dễ tìm.
Đưa những câu trả lời cần thiết vào từng căn phòng.
Và bây giờ, những căn phòng ấy đã bắt đầu được nối với nhau bằng những lối đi.
Anh Gồ có thể bước từ nơi này sang nơi khác.
Người tìm kiếm cũng vậy.
Nhưng khi ngôi nhà ngày càng lớn…
Mười căn phòng.
Một trăm căn phòng.
Hay hàng nghìn nơi khác nhau.
Liệu có cần một thứ giúp Anh Gồ nhìn thấy toàn bộ ngôi nhà mà không phải tự mình mò từng hành lang?
Một tấm sơ đồ chẳng hạn.
Người đồng hành nhìn Anh Gồ.
Anh Gồ nhìn lại cuốn sổ của mình.
Có lẽ chúng ta vừa tìm thấy việc phải làm trong hành trình tiếp theo.
Hành trình 6: Khi ngôi nhà cần một tấm sơ đồ