Chia website thành những khu vực mà người ta có thể tìm thấy

Chia website thành những khu vực mà người ta có thể tìm thấy

Mùa 2 – Xây dựng website mà Google muốn giới thiệu

Chặng trước
Một ngôi nhà cần mảnh đất và địa chỉ

Hôm nay
Hành trình 3: Chia ngôi nhà thành những khu vực dễ hiểu.

Chặng tiếp theo

Ở hành trình trước, chúng ta đã bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho ngôi nhà của mình.

Chúng ta không còn xây một website chỉ vì nghĩ rằng “có website thì tốt”.

Chúng ta đã biết mình đang xây nó cho ai, người ấy cần gì và ngôi nhà này sẽ chứa những gì.

Nhưng có một chuyện rồi sẽ xảy ra.

Khi đồ đạc bắt đầu được mang vào nhiều hơn, nếu cứ đặt tất cả chung một chỗ, chẳng bao lâu nữa chính chúng ta cũng không biết phải tìm chúng ở đâu.

Vì vậy, trước khi nghĩ đến những con đường nối các căn phòng với nhau, chúng ta cần làm một việc trước.

Chia ngôi nhà thành những khu vực có ý nghĩa.

Đó là việc chúng ta sẽ làm trong Hành trình 3.

Khi mọi thứ cùng nằm trong một căn phòng

Hãy quay lại với An Nguyên Lighting.

Trong xưởng có rất nhiều thứ.

Đèn vải.

Đèn gỗ.

Đèn mây tre.

Đèn sắt nghệ thuật.

Cả những chiếc hộp gỗ dùng làm quà tặng.

Nếu chỉ có vài sản phẩm, có lẽ chúng ta chẳng cần suy nghĩ nhiều. Cứ đặt tất cả lên một chiếc kệ, ai cần gì thì tìm.

Nhưng khi vài sản phẩm trở thành vài chục, rồi vài trăm sản phẩm, mọi chuyện bắt đầu khác.

Một người bước vào tìm đèn vải sẽ phải đi ngang qua đèn gỗ.

Người cần đèn mây tre phải lục giữa rất nhiều món chẳng liên quan.

Và lúc ấy, một ý nghĩ rất tự nhiên xuất hiện:

Hay là mình chia chúng ra?

Đèn vải để một khu.

Đèn gỗ một khu.

Đèn mây tre một khu.

Đèn sắt nghệ thuật một khu.

Hộp gỗ quà tặng một khu.

Bỗng nhiên mọi thứ trở nên dễ nhìn hơn rất nhiều.

Chúng ta vừa làm một việc hết sức bình thường mà bất kỳ cửa hàng nào cũng làm.

Nhưng rồi một chiếc đèn được mang đến.

Chia website thành những khu vực mà người ta có thể tìm thấy

Chiếc đèn này nên để ở đâu?

Chiếc đèn có phần khung bằng gỗ.

Nhưng chụp đèn lại làm bằng vải.

Nhìn nó một lúc, người đồng hành bắt đầu phân vân.

Để trong khu đèn gỗ?

Cũng đúng.

Để trong khu đèn vải?

Cũng chẳng sai.

Ngày trước, tôi từng gặp đúng tình huống như vậy khi làm website của mình.

Có những sản phẩm tôi đưa vào nhiều danh mục khác nhau.

Đơn giản vì tôi nghĩ:

“Nó là đèn gỗ cũng được mà. Gọi là đèn vải cũng được mà.”

Xét từ góc nhìn của người làm ra chiếc đèn, suy nghĩ ấy hoàn toàn dễ hiểu.

Chúng ta biết nó được làm bằng gì.

Biết khung bên trong ra sao.

Biết phần nào là gỗ, phần nào là vải.

Nhưng người đi tìm chiếc đèn ấy có nhìn nó giống chúng ta không?

Anh Gồ vẫn đứng gần đó.

Anh không nói gì.

Chỉ mở cuốn sổ màu nâu quen thuộc và tiếp tục quan sát.

Người mua đôi khi chẳng quan tâm chúng ta gọi nó là gì

Khách tìm đèn vải ở An Nguyên Lighting có một cách hỏi rất thú vị.

Rất nhiều người không bắt đầu bằng tên sản phẩm.

Họ gửi một bức hình.

Rồi hỏi:

“Mẫu này bên anh làm được không?”

Hết.

Họ chẳng cần biết chiếc đèn ấy thuộc nhóm nào.

Không quan tâm người làm website đã đặt nó vào đâu.

Họ nhìn thấy một thứ mình thích và muốn biết chúng tôi có làm được hay không.

Cũng có người hỏi:

“Có đèn vải trang trí phòng khách không anh?”

Hoặc:

“Có mẫu nào treo trên bàn ăn không?”

Lúc ấy, chúng tôi thường hỏi lại xem anh/chị đã có mẫu mình thích chưa.

Nếu chưa, chúng tôi gợi ý một số mẫu phù hợp để họ lựa chọn.

Và ở đây có một điều rất đáng để ý.

Người làm ra sản phẩm có thể đang nghĩ:

“Chiếc đèn này được làm bằng gì?”

Trong khi người mua lại đang nghĩ:

“Chiếc đèn nào hợp với phòng khách của tôi?”

Hoặc đơn giản hơn nữa:

“Tôi muốn cái giống trong bức ảnh này.”

Cùng nhìn vào một chiếc đèn.

Nhưng mỗi người lại nhìn nó từ một hướng khác nhau.

Vậy ai đúng?

Có lẽ không cần phải vội tìm người đúng.

Chia đèn theo chất liệu không có gì sai.

Với một xưởng sản xuất, đó thậm chí là cách phân chia rất tự nhiên.

Đèn vải, đèn gỗ và đèn mây tre có vật liệu, cách sản xuất và đặc điểm khác nhau.

Nhưng nếu đang xây một nơi để người khác bước vào tìm kiếm, chúng ta cần thêm một câu hỏi nữa.

Không chỉ:

“Tôi đang có những sản phẩm gì?”

Mà còn:

“Người bước vào đây sẽ tìm chúng bằng cách nào?”

Chỉ thêm một câu hỏi.

Nhưng cách chúng ta nhìn ngôi nhà bắt đầu thay đổi.

Khi ngôi nhà có quá nhiều phòng

Nhưng hiểu được điều đó chưa chắc đã khiến chúng ta làm đúng ngay.

Tôi cũng từng chia website của mình thành rất nhiều khu vực nhỏ.

Lúc làm thì thấy khá hợp lý.

Có một nhóm sản phẩm khác một chút?

Tách ra.

Có thêm một cách gọi?

Lại tách ra.

Cứ thế, ngôi nhà ngày càng có nhiều phòng.

Cho đến một ngày nhìn lại.

Có căn phòng chỉ có hai sản phẩm.

Có căn chỉ có một.

Có những cánh cửa được tạo ra, nhưng phía sau gần như chẳng có gì để xem.

Chia website thành những khu vực mà người ta có thể tìm thấy

Lúc ấy mới thấy một điều hơi buồn cười.

Ban đầu chúng ta chia phòng để người khác dễ tìm.

Nhưng nếu chia mãi, chính những căn phòng ấy lại khiến ngôi nhà trở nên rối hơn.

Một người chỉ muốn tìm một chiếc đèn.

Không ai muốn đi qua mười cánh cửa để đến nơi có đúng… một sản phẩm đang nằm chờ.

Một căn phòng chỉ nên tồn tại khi nó có lý do để tồn tại

Hãy tưởng tượng bạn bước vào một cửa hàng.

Trước mặt là một cánh cửa ghi tên rất rõ.

Bạn mở nó.

Bên trong chỉ có một chiếc đèn.

Bạn quay ra.

Mở cánh cửa tiếp theo.

Hai chiếc.

Lại quay ra.

Đến cánh cửa thứ ba, có lẽ bạn bắt đầu tự hỏi:

“Sao họ không để mấy thứ này gần nhau cho dễ xem?”

Website cũng vậy.

Chúng ta không cần tạo thêm một khu vực chỉ để ngôi nhà trông có vẻ lớn.

Mỗi khu vực nên giúp người bước vào hiểu thêm một điều:

Tôi đang ở đâu?

Ở đây có thứ tôi cần không?

Và tôi nên đi tiếp về phía nào?

Nếu một khu vực không giúp được điều đó, có lẽ chúng ta nên suy nghĩ lại trước khi xây thêm một bức tường.

À… hóa ra chúng ta không chia sản phẩm chỉ để dễ quản lý

Đến đây, người đồng hành nhìn lại ngôi nhà.

Những khu vực ban đầu vẫn còn đó.

Đèn vải.

Đèn gỗ.

Đèn mây tre.

Đèn sắt nghệ thuật.

Hộp gỗ quà tặng.

Nhưng cách anh nhìn chúng đã khác.

Trước đây, câu hỏi là:

“Mình nên bỏ sản phẩm này vào đâu?”

Bây giờ, câu hỏi trở thành:

“Người đang tìm sản phẩm này sẽ muốn đi vào đâu?”

À…

Hóa ra chúng ta không chia ngôi nhà thành nhiều khu vực chỉ để cất đồ.

Chúng ta chia nó ra để người bước vào biết mình nên đi đâu.

Trên một website, những khu vực dùng để tập hợp các sản phẩm có liên quan như vậy thường được gọi là danh mục.

Nhưng cái tên ấy không quan trọng bằng điều chúng ta vừa hiểu.

Một danh mục không trở nên có ích chỉ vì chúng ta đã tạo ra nó.

Nó có ích khi một người bước vào và nghĩ:

“Đúng rồi. Thứ mình cần chắc ở đây.”

Ngôi nhà đã có phòng, nhưng vẫn còn thiếu một thứ

Người đồng hành đứng lùi lại một chút.

Ngôi nhà bây giờ đã khác.

Mọi thứ không còn chất thành một đống.

Mỗi khu vực đã bắt đầu có mục đích riêng.

Anh Gồ khép cuốn sổ nâu lại.

Nhưng anh chưa rời đi.

Bởi có phòng thôi vẫn chưa đủ.

Một ngôi nhà có thể có phòng khách, phòng ngủ, nhà bếp và một căn phòng nhỏ phía sau.

Nhưng nếu giữa chúng không có cửa…

Nếu hành lang dẫn sai hướng…

Nếu người mới bước vào chẳng biết căn phòng tiếp theo nằm ở đâu…

Thì ngôi nhà vẫn rất khó sử dụng.

Người đồng hành nhìn những căn phòng mình vừa tạo.

Rồi nhìn Anh Gồ.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta bắt đầu mở những cánh cửa và nối các khu vực ấy lại với nhau.

Đó sẽ là việc của hành trình tiếp theo.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.